Tin mới

Nửa quả dưa hấu nhìn rõ tấm lòng của một người: Bài học ai cũng cần suy ngẫm

Hạnh phúc không phải là sống trong một căn nhà lớn bao nhiêu, mà là bên trong ngôi nhà đó có bao nhiêu tiếng cười vui vẻ.

Một buổi trưa nọ, tôi tan làm trở về nhà. Thời tiết nóng nực khiến tôi đổ đầy mồ hôi. Vừa bước vào nhà, tôi đã mở ngay tủ lạnh ra để tìm đồ giải khát. Bên trong là nửa quả dưa hấu mát lạnh, tôi mừng rỡ vì đúng thứ mình cần, vội lấy ra ăn một cách ngon lành.

Đúng lúc này vợ tôi cũng về, vừa đi vào cửa nhà cô ấy vừa than thở: “Thời tiết thật kinh khủng, chết khát mất, nóng chết mất!”, cô ấy cũng vươn tay mở tủ lạnh ra, rồi ngẩn cả người ra.

Tôi nói với vợ rằng miếng dưa hấu đó tôi đã ăn hết rồi. Nét mặt cô ấy thoáng một chút không vui, nhưng cũng không nói gì, chỉ cầm lấy ly đi rót nước uống. Vợ tôi vừa nhấc bình nước lên, bên trong cũng không còn giọt nước nào.

Thế là cô ấy đột nhiên cáu lên: “Anh cũng không biết đun lấy một chút nước, về nhà lâu như thế làm gì?”.

Tôi cũng giận dữ: “Sao cái gì cũng đều là tại tôi thế?”.

Kết quả vì chuyện này mà hai chúng tôi chiến tranh lạnh mất một tuần mới tạm coi là hòa giải được.

Thứ bảy, tôi một mình sang nhà thăm bố mẹ tôi, họ vừa thấy tôi liền hỏi: “Sao một tuần nay bố mẹ không thấy vợ con qua đây?”. Tôi liền đem câu chuyện về nửa quả dưa hôm đó kể cho họ nghe từ đầu đến cuối. Mẹ tôi nghe xong liền trách mắng tôi, làm việc không nên chỉ có nghĩ đến bản thân mình mà không để ý đến người khác.

Tôi không đồng ý với mẹ nên nói: “Chỉ là ăn hết nửa quả dưa hấu thôi mà, con thấy có gì ghê gớm đâu”.

Bố tôi ngồi cạnh nghe vậy chỉ cười: “Con không cần phải bao biện cho bản thân nữa, ngày mai là chủ nhật, cả hai đứa cùng sang đây một chuyến”.

Ngày hôm sau, tôi chở vợ con sang nhà bố mẹ tôi.

Vừa vào cửa, bố tôi liền sai tôi đi mua dấm chua. Đợi đến lúc tôi mua về, bố tôi nói vợ tôi đã đưa con ra ngoài rồi, nói xong ông liền bê ra một nửa quả dưa hấu đưa cho tôi rồi nói: “Trời nóng quá, con mau ăn miếng dưa hấu giải khát đi.”

Phần dưa hấu này cũng khá lớn, ông đưa cho tôi một cái thìa: “Ăn không hết thì để phần thừa còn lại cho vợ con về ăn”. Quả thật tôi đang rất nóng và khát nên liền cầm lấy cái thìa rồi ăn lấy ăn để, nhưng ăn chưa đến một nửa, bụng đã căng lên rồi.

Lúc cả nhà ăn cơm, bố tôi mang ra nửa quả dưa hấu đã bị ăn dở đặt lên bàn rồi hỏi tôi: “Con xem xem chúng có gì khác nhau?”

Tôi không hiểu nhưng vẫn cẩn thận nhìn đi nhìn lại, một nửa là phần dưa tôi vừa mới ăn còn lại, nửa kia dường như cũng đã bị ăn qua trước đó. Nhìn một lúc lâu, tôi cũng nhìn không ra kết quả gì, đành phải lắc đầu.

Bố tôi chỉ vào một nửa dưa hấu nói: “Nửa này là con ăn, còn nửa bên kia là vợ con ăn. Lúc đưa dưa cho hai đứa, bố đều nói với cả hai rằng ‘nếu như ăn không hết, thì để phần thừa còn lại cho người kia ăn’. Con nhìn vợ con ăn như thế nào? Là dùng thìa xúc từ bên cạnh rồi vào phía bên trong, ăn hết một nửa, nửa còn lại để nguyên không động tới. Nhìn miếng của con xem, bắt đầu xúc từ chính giữa, ăn hết phần thịt ở chính giữa, để phần bên cạnh cho người khác ăn. Ai mà chẳng biết phần thịt dưa ở chính giữa ngọt nhất chứ? Từ việc nhỏ này mà xét thì thấy vợ của con có tấm lòng hơn con nhiều”.

Mặt tôi bỗng nhiên đỏ lên.

Bố tôi nói ý tứ sâu xa: “Hai người sống bên nhau cả đời, liệu có thể có bao nhiêu lần to tiếng? Tình cảm vợ chồng thể hiện ở chỗ nào? Là thể hiện ở một giọt dầu, một thìa cơm, một thìa canh trong cuộc sống hàng ngày. Lần trước con vì việc ăn dứa hấu mà cãi nhau với vợ, lại còn bao biện đủ thứ, điều đó rõ ràng là con không đúng. Nếu như đổi lại là vợ con về nhà trước, nhất định nó sẽ để phần cho con một nửa.

Đừng xem đây là việc nhỏ, nhỏ nhưng nó có thể phản ánh ra tấm lòng của một người. Chỉ là một miếng dưa hấu nhưng chứa đựng một bài học lớn về cách ứng xử trong gia đình. Khi trái tim đã nguội lạnh, con phải từng chút từng chút sưởi ấm cho nó, mỗi ngày đều luôn nhớ ủ ấm cho nó. Ngược lại khi trái tim đang ấm áp, con đổ từng muỗng từng muỗng nước lạnh vào nó thì một ngày nào đó nhất định sẽ khiến nó nguội lạnh”.

“Con thử suy ngẫm xem, nếu như vợ con cũng giống như con, chẳng còn quan tâm đến con nữa, lâu dần, con sẽ thấy thế nào?”.

Thực sự là một câu nói thức tỉnh một người đang u mê trong mộng như tôi. Tôi bỗng nhiên phát hiện ra rằng, thường ngày khi trở về nhà, luôn có đôi dép đã được để sẵn trước cửa, nước trà đã để sẵn trên bàn, ngày mưa đã có chiếc ô được để sẵn ngoài cửa ra vào, tất cả đều là tấm lòng yêu thương của vợ tôi. Nhưng còn tôi thì sao, lại cứ tùy tiện, coi như không nhìn thấy, không hiểu tình cảm của vợ tôi mà còn suy bụng ta ra bụng người.

Nghĩ đến đây, tôi hổ thẹn vô cùng, vội vàng bưng đĩa sủi cảo đã nguội bớt đưa cho vợ: “Cái này không còn nóng nữa rồi, em ăn trước đi!”.

Vợ tôi cười: “Anh chỉ giả bộ một chút trước mặt bố mẹ thôi”.

Bố tôi cũng cười: “Có thể hạ quyết tâm đóng giả như thế cả đời, thì cũng là người chồng tốt rồi”.

Bài học suy ngẫm:

Tình yêu xuất phát từ sự chân thành, cần phải có sự bồi đắp và nuôi dưỡng của cả hai bên. Hãy cảm thông với người bạn đời của bạn, đừng cho rằng mọi chuyện là họ cố tình gây sự với mình, mà hãy suy ngẫm tìm sai sót của bản thân mình.

Vợ chồng bên nhau là chuyện cả đời, bất cứ chuyện gì cũng nên chia sẻ và nghĩ đến đối phương.

Hạnh phúc không phải là sống trong một căn nhà lớn bao nhiêu, mà là bên trong ngôi nhà đó có bao nhiêu tiếng cười vui vẻ.

Hạnh phúc không phải là lái một chiếc xe rất sang trọng, mà là người lái xe có thể bình an trở về nhà.

Hạnh phúc không phải là nửa kia có bao nhiêu xinh đẹp, mà nằm ở nụ cười rạng rỡ của đối phương.

Vì thế, hãy biết trân quý những điều hạnh phúc giản đơn ở ngay bên cạnh bạn.

Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Xem thêm bình luận
Tin khác